Vì sao người mắc bệnh trầm cảm thường tìm đến cái chết?

Tôi có nghe tin đầu bếp ăn bún chả cùng tổng thống Obama tự thi bằng lái xe a1 tử . Tôi xem nhiều bình luận không hiểu tại sao một con người như vậy lại tìm đến cái chết. Nhiều người rõ ràng chưa hiểu bệnh trầm cảm như thế nào.

Tôi là người trực tiếp coi sóc người bệnh trầm cảm. Gia đình tôi cũng như phần nhiều mọi người, đúng là chưa hiểu trầm cảm là như thế nào. "Phải nghĩ suy tích cực lên, vui vẻ lên" là lời khuyên người bệnh trầm cảm thường nhận được. Tôi thì luôn cho rằng, chẳng ai khuyên một người gãy chân chịu thương chịu khó đi lại cho nhanh khỏi cả.

Mọi người cần hiểu rằng trầm cảm là bệnh lý. giả dụ một người thông thường rơi vào thể buồn chán, mất tinh thần, họ có nhiều cách để lấy lại thăng bằng. Còn với người bệnh trầm cảm họ không như vậy được. Chất xúc tác thần kinh gây hưng phấn không có, khiến nỗi buồn của họ cứ chất đầy, âm ỉ và liên tục được bồi đắp.

"Phải đi làm đi, ra ngoài đường đi, cứ ở nhà mãi u uất thêm ra"... Đây cũng là lời khuyên thường gặp và cũng như trên, khuyên một điều bất khả thi với người bệnh. Người bị trầm cảm ý thức được việc đó. Họ bị bệnh về thần kinh nhưng không phải bị mất hết tri thức. Họ hiểu mình nên làm gì, cần làm gì nhưng họ không thể. Họ không có cảm hứng để làm những việc theo lẽ thường. Đôi khi ngay cả chuyện ăn, ngủ, trò chuyện họ cũng không có hứng.

Mặc cảm với bản thân và những nỗi thất vọng triền miên đã chiếm lấy nghĩ suy của người bệnh trầm cảm. Họ cố thoát ra nhưng kết quả là họ càng thất vọng. Họ cũng cố giấu tình trạng của mình với người xung quanh, thấy sợ hãi khi một người nào đó biết bệnh của mình. Sau tất tật, họ tìm đến cái chết để giải phóng bản thân khỏi buồn chán, khổ đau.

Chia sẻ bài viết của bạn tại đây.

Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét